Giữ phẩm chất của mình khi phải lấp vào vị trí của người khác để lại

group of people using laptop computer

Ai chả từng phải thay thế vào vị trí của người khác để lại. Trong trường hợp của mình:

  • Vì miếng ăn. Mình là lập trình viên. Mình nhảy việc vì lương. Mình phải thay thế một người khác vì họ chuẩn bị ‘nhảy’ sang dự án khác cùng công ty.
  • Vì sự nghiệp. Mình nhảy việc cũng vì cả sự nghiệp. Mình nhìn thấy cơ hội phát triển bản thân khi lấp vào vị trí này.

Nếu hành động theo bản năng, ngó xem người ta làm thế nào, rồi làm theo.

  • Bắt chước về chuyên môn. Trước khi nhảy ra khỏi hẳn dự án hiện tại, anh chàng đó sẽ chỉ cho mình hiện tại ảnh làm như thế nào, khái quát có, cụ thể có, thậm chí cầm tay chỉ việc cũng có luôn.
  • Bắt chước trong cách giao tiếp. Mình qua Singapore làm, mới vào không quen biết ai, thêm tiếng Anh không phải tiếng mẹ đẻ và mình cũng chẳng ‘pro’ tiếng Anh.

Làm sao để làm tốt nhưng không mất ‘chất’:

  • Học hỏi về chuyên môn, nhưng hãy sáng tạo. Mình sẵn sàng tiếp nhận những cái có sẵn, và tiếp tục bảo trì (giữ cho nó chạy đúng, sửa lỗi nếu có). Phát triển nó lên thậm chí thay đổi nếu bạn thấy cần thay đổi. Tất nhiên nó liên quan cả vấn đề chuyên môn, trình độ. Nhưng ít nhất mình thấy cần tự tin, tin vào khả năng của mình.
  • Học hỏi về cách giao tiếp, nhưng bạn có cách giao tiếp của bạn. Người trước có cách giải thích vấn đề đậm tính chuyên môn nhưng rất dễ hiểu. Vì trong nhóm làm việc chung, mỗi người một vị trí. Tất nhiên mình phải học hỏi. Người trước kiểu lạnh lùng, trả lời cộc lốc. Nhưng cái cộc lốc đó không phải là lí do họ thành công trong vị trí này, thậm chí nếu có giúp họ thành công, mình tự tin vẫn giao tiếp tốt mà không cộc lốc. 

Cái việc ‘hãy là chính mình’ nó không lạ gì, mình muốn cụ thể hóa nó trong trường hợp này. Cũng là một cách ‘thương mình’.

Chúc mọi người cuối tuần vui vẻ!

Khánh.

MVP là gì?

Hôm nay bàn về MVP cho vui.

MVP (Minimum Viable Product) chỉ một sản phẩm được hoàn thiện ở mức tối thiểu để có thể dùng được.

Ví dụ:

Để mở một quán cà phê, cần:

MVP 1:

  • Cà phê, đường, sữa
  • Ly, muỗng, ống hút
  • Ghế ngồi
  • Mặt bằng

Sau một thời gian, bạn pha cà phê có tâm, ko dùng cà phê dởm, ly muỗng được rửa sạch sẽ, tươi cười với khách, bạn có một số tiền đủ để thực hiện tiếp MVP 2:

  • Dùng loại cà phê xịn hơn.
  • Ly, muỗng loại xin hơn.
  • Bán thêm thuốc lá, kẹo singum.
  • Chuyển mặt bằng đến chỗ tốt hơn, có chỗ che mua che gió.
  • V.v…

Vì sao MVP quan trọng? => để sử dụng tối ưu tài nguyên: chi phí và công sức.

Ở trên là một ví dụ chung chung, cụ thể áp dụng MVP trong lập trình:

  • Xác định sản phẩm mình làm ra cho ai xài (người dùng cuối): người dùng phổ thông (từ già trẻ lớn bé), hay người dùng ngách (chỉ chuyên vào một đối tượng người dùng nhất định)
  • Tính năng sản phẩm mình làm cần tối thiếu đáp ứng được gì để người dùng có thể dùng được. Giao diện website/app chưa cần đẹp, trải nghiệm có thể chưa tốt, tốc độ có thể chưa nhanh. Nhưng PHẢI DÙNG ĐƯỢC.

=> Điều này để tránh việc lan man vào các thứ ko cần thiết như:

  • Dùng công nghệ, thư viện, framework gì?
  • Deploy ở đâu, AWS hay Google Cloud Platform?
  • Quy trình tự động deploy như thế nào, dùng app gì để quản lý task.
  • Có phải bắt khách hàng đăng ký đăng nhập hay không?
  • Có phải đi thuê QA/tester hay không?
  • Tester là nam hay nữ, có phải 3 vòng chuẩn đẹp hay không?

Thế nào là một MVP tốt?

  • Làm được điều khách hàng cần.
  • Thu được feedback từ khách hàng, từ đó cải thiện dần sản phẩm.
  • Release càng nhanh càng tốt.

Ở đây mình chưa bàn về marketing, vì sản phẩm tốt đến đâu mà ko có marketing thì cũng vứt.

Kết bài tại đây.